Dương Cảnh nhìn gã hán tử kia bước ra, dúi cây trâm ngọc vào tay đồng bọn. Mấy tên này đưa mắt ra hiệu, lập tức chia làm ba hướng tản ra, bước chân thoăn thoắt, thoáng chốc đã chui tọt vào ngõ hẻm biến mất dạng, động tác cực kỳ lưu loát.
"Hừ." Khóe miệng Dương Cảnh nhếch lên nụ cười lạnh, lại cảm thấy có chút buồn cười.
Thủ đoạn này cũng thật mới lạ, giả làm phu quân người khác, giữa thanh thiên bạch nhật cướp đồ rồi bỏ chạy. Vừa đỡ được phiền phức động đao động thương, lại có thể thừa dịp người ngoài chưa kịp phản ứng mà thoát thân, quả thực là "đơn giản hiệu quả".
Chỉ là phụ nhân kia e rằng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, bị người ta "giáo huấn" trước mặt bao người đã đành, lại còn mất cả trang sức, chuyện này truyền ra ngoài chưa chắc đã có ai tin là bị cướp.




